Tạ Minh Xuyên bỗng nhận ra, dường như trong vô thức, bản thân đã nắm giữ được kỹ năng sinh tồn.
Không tệ, cuộc sống chớp mắt đã khấm khá hơn rồi.
“Ngon lắm ngon lắm, thơm quá đại ca ơi, ngoài giòn trong mềm vừa khéo!”
Tạ Minh Xuyên bị nóng đến mức líu cả lưỡi, nhưng vẫn không nhịn được mà giơ ngón tay cái lên tán thưởng.




